Với Thái Lan, du lịch là một ngành công nghiệp thực sự

Thứ hai - 11/03/2019 00:25
Tháng 3 vừa qua, BQL Khu du lịch quốc gia Mộc Châu đã có chuyến thăm và làm việc tại Vương quốc Thái Lan, quả thực đây là vùng đất xứng đáng là "Thái Lan tuyệt vời - Amazing Thailand".
Với Thái Lan, du lịch là một ngành công nghiệp thực sự
Suốt 5 ngày 4 đêm của chuyến công tác từ Băng Cốc tới Pathaya và ngược lại, đoàn công tác không hề thấy Thái Lan có cảnh quan tự nhiên nào đẹp rực rỡ, lung linh. Khí hậu Thái Lan khá nắng nóng, lại đang vào mùa khô, không khí không mấy dễ chịu, dọc đường đi, ngoài các thành phố, cánh đồng cũng chỉ thấy những rừng cây dại, rừng dừa hay những cánh đồng sắn bên đường. Nói chung, cảnh sắc không hấp dẫn. Thế nhưng, Thái Lan chinh phục đoàn công tác, bởi tư duy làm du lịch và sự đồng lòng của cả quốc gia.

Tạo ra sự khác biệt, hấp dẫn

Ở Thái Lan, du lịch không phải là dịch vụ nữa mà được nâng tầm lên trở thành ngành công nghiệp. Ở đó, người ta chú trọng vào xây dựng chuỗi sản phẩm theo một quy trình, quy chuẩn. Tất cả đều mang tính khác biệt. Nhắc đến Pathaya người ta nghĩ ngay đến phố đèn đỏ, và tò mò hỏi nhau về Sexshow, pedeshow. Nhưng thực ra, còn rất nhiều các sản phẩm du lịch khác, tất cả đều độc đáo, gợi trí tò mò và khiến du khách ngạc nhiên bởi khả năng tận dụng, kết hợp những lợi thế sẵn có, nâng tầm lên để làm du lịch.

Đảo Coral vốn không có cát, và cũng không thể nào đẹp mỹ miều được như biển Việt Nam, nhưng du khách phải đi tàu cao tốc gần 30 phút để đến đây, Hòn đảo được đổ toàn bộ cát nhân tạo, khách ra đây có thể tắm biển, chơi vài trò chơi giải trí như lặn biển, đi xe máy trên biển…

Miền trung Thái Lan có nghề nuôi hổ để xuất khẩu da và nấu cao. Trại hổ Siracha Tiger zoo tiền thân là một trang trại nuôi hổ đơn thuần. Nhưng lồng tư duy du lịch vào, nó biến thành một điểm thăm quan du lịch thúi vị. Tại đây có khá nhiều khu,  nhưng nổi bật là khu vực khách được thăm quan chụp ảnh với hổ, bế hổ và tự tay ôm, vuốt ve “chúa sơn lâm” trong lòng mình. Khách được xem lợn bú hổ, hổ bú lợn, xem xiếc hổ, xiếc cá sấu, câu cá sấu, câu hổ (buộc vịt vào cần câu và cho hổ, cá sấu ăn) xem lợn làm toán bằng 6 ngôn ngữ khác nhau… Không quy mô hoành tráng như sở thú, nhưng người Thái biết làm cho dịch vụ của mình trở lên độc đáo, du khách không thấy chán.

Hay như Trân Bảo Phật Sơn Khao CheeChan lại là một quả núi được xẻ đôi ra, trên đó, người Thái khắc một bức tượng phật cao 133m, đường nét khắc được dát gần 1 tấn vàng, ngoài yếu tố bày tỏ lòng thành kính với đức Phật (quốc giáo của Thái Lan),người Thái tiếp tục đẩy vào đây tấm lòng hiếu thảo của hoàng tử Thái Lan, khi xây dựng công trình này với mong ước tạo phước cho dân và cầu mong cho vua cha luôn mạnh khỏe. 

Hoặc nữa, đường đi thăm chùa thuyền Watyanawa tại thủ đô Băng Cốc, xe không đưa khách vào thẳng chùa ở bờ đông, mà đưa khách đến bến thuyền, để du thuyền trên dòng sông mẹ Chaophraya. Thuyền sẽ đưa khách chạy dọc theo bờ tây khoảng 20 phút sau đó lại vòng về bờ đông để du khách vào chùa, lúc này xe đã di chuyển theo đường bộ về đợi sẵn ở chùa rồi. Trên sông, người Thái hướng du khách đến những điều ngỡ ngàng về những câu chuyện kì bí liên quan tới sức mạnh của phật giáo, phật pháp. Bên cạnh đó là câu chuyện người Thái không ăn một loại cá da trơn, do hoàng hậu Thái Lan thả xuống dòng sông này, người ta gọi là cá phật, dọc đường đi thuyền, du khách thích thú thả bánh mỳ xuống cho những con cá to lớn bằng bắp chân tranh nhau ăn.



Còn rất nhiều điều nữa, cả những cái vĩ mô và những cái tiểu tiết đều cho thấy người Thái không có lợi thế về thắng cảnh, tài nguyên thiên nhiên, nhưng họ thực sự đã làm du lịch thành công bằng cách tạo ra những sự khác biệt, những điểm nhấn độc đáo, không ai nghĩ tới. Có những nơi, người Thái không cho du khách chụp ảnh, quay phim, những điều thú vị chỉ để lại trong những câu chuyện phiếm về rỉ rả kể cho nhau nghe. Nó gợi trí tò mò, nó kích thích người ta phải đến một lần cho biết.     

 Du lịch giá rẻ- tưởng rẻ mà không rẻ

Ai cũng bảo du lịch Thái Lan rẻ, mà rẻ thật, một tour du lịch 5 ngày 4 đêm đi máy bay khứ hồi, ở khách sạn 3, 4 sao giá chỉ tầm trên dưới 7 triệu, nếu đi 4 ngày 3 đêm, giá chỉ tầm trên 5 triệu. So ra còn rẻ hơn đi du lịch tại Việt Nam. Thế cho nên du khách Việt Nam, du khách Trung Quốc và nhiều khách các quốc gia khác tấp nập đến Thái Lan để khám phá vùng đất tuyệt vời với giá tuyệt vời.

Thế nhưng, người Thái lấy tiền của du khách bằng cách khác: đánh vào tâm lý hiếu kỳ, tò mò, thích chụp ảnh, và tín ngưỡng, tâm linh, sức khỏe. 

Nếu ở sở thú bình thường người ta chỉ thu tiền vé vào cửa là hết. Thì ở Trại hổ Siracha, bế hổ chụp ảnh sẽ mất 200 bạt, cho hổ bú sữa mất 50 bạt, câu cá sấu, câu hổ mất 100 bạt, chụp ảnh cùng với bọ cạp và một cô gái mất 200 bạt, chụp ảnh với cá sấu mất 200 bạt, chưa kể một loạt đồ lưu niệm khá đẹp và hấp dẫn mang hình dáng của hổ. Tổng cộng vào trại hổ mỗi người tiêu ít nhất 500 bạt (tương đương gần 400 ngàn tiền Việt). Đến thăm quan cưỡi voi trong một làng voi nhỏ nhỏ chừng 1000m2, người ta cấm chụp ảnh. Mua vé xong, lên voi ngồi, đến 1 địa điểm cố định, nài voi dừng lại, máy ảnh của làng voi bấm tách tách, khi quay về điểm xuất phát, ảnh đã được lồng lung linh trong khung, khách thích lấy hay không cũng được, nhưng ai cũng lấy cả, giá một tấm ảnh là 200 bạt (140.000 tiền Việt).

Hầu như tất cả các điểm thăm quan đều có những người cầm máy lên chụp bạn một cách rất tự nhiên, lát sau quay ra đã thấy ảnh lồng khung để sẵn trên bàn, đẹp thì trả tiền, không thì thôi, không hề có mời chào, nài ép. Các điểm cũng có sự phân chia người chụp, không hề thấy tranh giành khách. Khách du lịch không có cảm giác bị làm phiền, quấy nhiễu, và 2/3 số khách móc túi trả tiền để lấy ảnh.


Để được cho cá ăn trên dòng sông mẹ  Chaophraya, du khách cũng mất 20 bạt (bánh mỳ được chủ thuyền để sẵn trên thuyền bán cho du khách)

Người ít tiền lấy vài tấm ảnh làm vui cũng đã mất đến tiền triệu. Người nhiều tiền, tha hồ mua sắm các sản phẩm tốt cho sức khỏe như cao hổ, tổ yến, nọc rắn với giá từ 1,5 đến 6 triệu… hoặc đá phong thủy cầu tài lộc có giá từ 2 triệu đến hàng trăm triệu đồng,; hay kể cả khi vào chuà, cũng có những khu vực bán những chiếc vòng may mắn, hay dây đeo hổ làm bằng vàng, trong bọc xá lỵ của phật với giá từ 300 cho đến 18 triệu đồng tiền Việt Nam. Tất cả các địa điểm mua sắm đều rộng và trang trí đẹp lung linh, sang trọng.

Nhân viên đều nói được tiếng bản xứ, tiếng Anh và ngôn ngữ của khách du lịch. Việc mua sắm rất dễ dàng, tiện lợi và luôn kèm theo yếu tố: chỉ ở đây mới bán, không mua ở đây thì không mua ở đâu được nữa để kích thích khách mua đồ.


Với tư duy làm du lịch mua sắm, người Thái chấp nhận trợ giá để thu hút khách du lịch ngoại quốc vào Thái Lan, từ đó mọi người đều được hưởng lợi chung. Bởi khi đi du lịch, khách nước ngoài tiêu dùng khá nhiều và sẵn sàng chi tiền, người Thái nắm được tâm lý đó và biến nó thành hoạt động hết sức tự nhiên, không hề bị ép buộc.


Qua mấy ngày ở Thái Lan, có thể thấy ở Thái Lan, con người rất hiếu khách, nồng nhiệt. Cách làm du lịch rất chuyên nghiệp, bài bản, không cạnh tranh thiếu lành mạnh, thông nhất được mức giá dịch vụ trong khu vực, không tranh giành, nài ép khách. Ý tưởng du lịch của Thủ tướng, Hoàng gia được thực hiện nhất quán từ trên xuống dưới.

Có thể nói, công nghiệp du lịch Thái Lan mà một ngành công nghiệp bền vững và "Thái Lan tuyệt vời - Amazing Thailand".
 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Video Clips

Văn bản mới

128/QD-Ttg

Phê duyệt Quy hoạch chung xây dựng Khu du lịch quốc gia Mộc Châu, tỉnh Sơn La đến năm 2030

Thời gian đăng: 15/08/2019

lượt xem: 186 | lượt tải:0

3291/QĐ-UBND

Phê duyệt Đồ án Quy hoạch chi tiết xây dựng tỷ lệ 1/500 Khu du lịch cộng đồng bản Áng, xã Đông Sang, huyện Mộc Châu

Thời gian đăng: 03/09/2019

lượt xem: 166 | lượt tải:35

Facebook

Liên kết website

Thống kê

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây